Phó Trường Sinh giơ tay hút lấy tấm cốt bài kia vào tay, đồng thời ý niệm khẽ động, một đạo thân ảnh màu băng lam và một đạo thân ảnh màu ngân bạch từ trong Ngũ Hành tiểu thế giới phóng ra —— Băng Diễm đồng tử vừa chạm đất đã cười hì hì xoa xoa tay: "Chủ nhân! Ta ngửi thấy mùi thơm quá! Có phải linh quả kia ở ngay phía trước không?"
Phi Vân thú thì trầm ổn lượn vòng giữa không trung, đôi mắt ưng màu bích lục quét nhìn bốn phía: "Chủ nhân, ngài muốn ta làm gì?"
Phó Trường Sinh giơ tay chỉ về phía gốc cổ thụ khổng lồ toàn thân màu xích kim nằm sau Bồ Đề Phật quang cấm chế —— thân cây to bằng ba người ôm, tán lá như chiếc lọng báu màu vàng kim che rợp bầu trời. Trên thân chính cách mặt đất chừng ba trượng, một quả linh quả màu xích kim to cỡ trứng bồ câu đang treo lơ lửng giữa cành lá. Bề mặt vỏ quả lưu chuyển những dòng Phạn văn kinh chú dày đặc, tỏa ra dao động pháp tắc Phật môn nồng đậm đến mức như ngưng tụ thành thực chất. Sợi linh quang màu vàng óng mỏng như tơ nơi cuống quả đã căng đến cực hạn, thoạt nhìn có thể rụng xuống bất cứ lúc nào.




